Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa

Mỗi khoảng thời gian mà ta sống, đều trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau. Từ vui mừng, hạnh phúc, thú vị, bất ngờ, hoan hỉ… cho đến những luồng cảm xúc tiêu cực như mệt mỏi, đau khổ, chán nản… Dù là cung bậc cảm xúc nào đi nữa, chúng cũng đều giúp cho cuộc sống của mình trở nên màu sắc và phong phú hơn. Đồng thời, những cung bậc cảm xúc này cũng là tiền đề để nhiều nhà văn, nhà thơ sáng tác nên các tác phẩm của mình. Khi con người ta sống tình cảm hơn lý trí thì khó tránh được những chuyện đau buồn khiến cho tâm trạng “xuống dốc”. Dưới đây là một số bài thơ viết về cuộc đời chán nản và cuộc sống mệt mỏi mà Wiki Cách Làm đã tổng hợp được, xin mời các bạn xem qua.

Những bài thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay và ý nghĩa

Thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-1

1. Đời Ngược Xuôi (Tùng Trần)

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôi
Đã nếm đủ vị đời trong nước mắt
Dù cố gắng nâng niu và lượm nhặt
Từng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay
Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai
Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi
Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi
Mình đã sai và lầm lỗi chỗ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau
Bước chênh chao trên đường đời mấp mé
Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ
Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu
Là số phận không thể nào thoát được
Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược
Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

2. Cuộc Đời Tựa Dòng Sông (Tân Quảng)

Cuộc đời ngẫm tựa dòng sông
Cũng ghềnh thác, cũng long đong lở bồi
Khi cuồn cuộn, lúc êm trôi
Bờ em dâu biếc bờ tôi trăng vàng

Tình ta một dấu chấm than
Chậm chân lỡ chuyến người sang với người
Giá như lời chẳng sai lời
Hẳn em nên vợ hẳn tôi nên chồng

Để giờ bên đục bên trong
Biết ai chia sẻ nỗi lòng đầy vơi
Thôi đành buồm ngược gió xuôi
Bờ em nắng sớm bờ tôi mưa chiều.

3. Treo không lời ngỏ (Jacaranda)

Khói sương giăng… mờ theo bóng ngả
Như ta chừ tóc đã lần phai
Tâm tư lưu dấu ưu hoài
Nhìn theo cánh nhạn lạc loài khúc thi

Trăng cao chuốc sầu bi vàng úa
Đỉnh cuộc đời buồn tựa lá rơi
Bài thơ viết chẳng thành lời
Câu từ nhạt nhẽo sao vơi được lòng

Thôi xếp bút… treo không lời ngỏ
Đôi dòng đời vò võ riêng mang
Ngược tìm quá khứ… hơi tàn
Canh khuya ai điểm… sầu lan kiếp người.

4. Người Ơi Đừng Tuyệt Vọng

Đừng tuyệt vọng, Người ơi đừng tuyệt vọng.
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau.
Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu.
Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng.
Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư.
Hãy cười lên cho lòng mình thư thả.
Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

5. Đời Buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày dài biết sẽ về đâu
Không tương lai, cuộc sống một màu
Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màu
Không san sẻ và không ai hiểu thấu?
Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịu
Mọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao đau khổ xót xa một mình
Cũng là một kiếp con người
Sao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôi
Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời!

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-2

6. Thế Sự

Thiên hạ đa đoan chuốc lấy phiền
Nhân tình thế thái lắm đảo điên
Lương tâm không quý bằng lương bổng
Đồng chí thua xa những đồng tiền

Tôn sư trọng đạo thành xa xỉ
Cứu nhân độ thế hóa vô duyên
Thủ thường an phận qua ngày tháng
Vô vi vui thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu
Thế sự đảo điên rượu giải sầu
Phụ tử phu thê thời cách biệt
Thân bằng huynh đệ mấy tương giao

Nghĩa nhân liêm chính nào ai giữ
Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu.
Khinh trọng khen chê tùy miệng thế
Tín trung hiếu lễ lấy làm đầu.

7. Chán Nản (Cạn nguồn)

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

8. Mùa Đông Lam Lũ

Sinh con ra giữa mùa đông.
Quê nghèo lắm áo vẫn chưa đủ ấm.
Mẹ lặn lội trong những chiều thăm thẳm.
Đủ ấm con từ buổi mới chào đời.

Hai mươi hai xuân đã qua rồi.
Sinh nhật con hai mươi hai áo đông mẹ tặng.
Con_ hạnh phúc luôn trọn vẹn.
Mẹ_ lam lũ cả một đời.
Sinh nhật mình mẹ có nhớ không!

9. Buồn Muốn Khóc

Buồn quá đi nhiều khi muốn khóc
Nước mắt rơi chan chứa 2 hàng
Ôi đời ta muôn vàn cay đắng
Biết nói sao để vơi hết nỗi đắng cay???

Lúc này chán đến vô cùng
Chỉ muốn một tiếng nổ đùng tôi tan
Để không còn tiếng tôi than
Để tôi ngăn được hai hàng lệ rơi.

10. Khóc một mình (Phạm Tâm An)

Khóc đi! Khóc một mình thôi
Để cho nước mắt cuốn trôi muộn phiền
Trải bao sóng gió, đảo điên
Xót xa đau vỡ cả miền tâm linh.
Khóc đi, hãy khóc một mình
Để cho thanh thản lặng thinh theo về
Biết hồn còn chút u mê
Trần gian bụi bặm bộn bề rủi may.
Khóc đi cho nhẹ lòng này
Đã là số kiếp – đắng cay ai lường?!
Cuộc đời muôn nỗi đoạn trường
Trời cao, đất rộng… đâu đường cỏ hoa?!
Thương mình, nghĩ nỗi can qua
Biết buồn rồi sẽ nhạt nhoà dần thôi
Hôm nay khóc một mình rồi
Để mai cười với mọi người quanh ta
Khóc đi, hãy khóc mặn mà
Ngày mai sẽ thấy đời là chốn vui!

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-3

11. Trời Đất Quay Tròn

Tôi vô hướng
Đi về đâu?khi nay còn một.
Tôi vật vờ quanh quẩn với những kỉ niệm xưa.
Một lần chạy theo em nhưng vấp ngã.

Tôi còn biết đi về đâu
Khi xa xăm bóng tối bao chùm
Tôi quết đi tìm một khoảng trời tươi sáng,
Than ôi!nhưng ở đâu?

12. Chán Nản (Hồng Dương)

Khổ một kiếp đời người trôi nổi
Đã làm người trăm mối gian truân
Dương gian đau khổ bao lần
Sương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi

Đời tuyệt hảo ngồi xơi sung rụng
Nằm lơ mơ ngã bụng ngoài hiên
Vần thơ bay bổng trăm miền
Há mồm chờ rớt sung liền mấy khi.

Tiếng chim hót ríu ri ríu rít
Dẹp sách đèn mỏi tít mắt ta
Ngân nga ta hát vang nhà
Nhẹ nhàng như đã bay ngàn mây xanh

Cùng thề thốt long lanh gió hát
Bậc thánh hiền biếng nhác nhất đời
Can qua thế sự chơi vơi
Sống quanh bữa tiệc của đời nhân sinh

Thôi thôi vậy thất kinh chí hướng
Ta xin làm ngang bướng vô vi
Giã làm như khẻ vô tri
Quên đi thế sự còn gì đời nay…

Cùng kết bạn gió mây cây cỏ
Chán ghét và ruồng bỏ dương gian
Trò đời kịch diễn tràn lan
Long người điên đảo quên làn du sinh

Xin gửi gắm hữu tình tiên cảnh
Tặng đất trời những áng thơ say
Vĩ nhân láo lếu xưa nay
Ta đây đại lãn qua ngày ngoài hiên.

13. Tôi Lầm Lũi Đi Về Phía Cuối Đời (Hoàng Tâm)

Tôi lầm lũi đi về phía cuối đời
Làm bạn với con giun, con dế
Với cơn mưa dầm, với mùa đông giá
Đất dưới chân mềm, mộ đia ghi tên.

Tôi cả đời, đâu phải mới tìm gặp được em
Trên cánh rừng hoa Ban mới nở
Con nắng cháy người, gió Lào man rợ
Đốt rát môi em, xám cả màu da

Buổi trưa hè, khao khát cơn mưa
Từ thuở em về áo dài mây trắng
Ngôi trường bản nghèo không còn xa vắng
Rộn rã tiếng cười em bé Thái, H,mông

Tôi lan man tìm suối khơi dòng
Chân chạm phải trái tim ai rớt vỡ
Cúi xuống nhặt nỗi buồn duyên số
Em mắt tìm mắt chảy giọt tình khô.

Hơn nửa đời em, hồn chít khăn sô
Đêm trắng dài theo cơn mê vàng võ
Tôi đi về phía cuối đời lầm lủi
Quên mất em, từ thuở mới gặp nhau

Làm bạn cùng giun dế giải sầu
Đêm cạn chén một mình, bên góc rừng Ban trắng
Điện Biên tôi về nẻo vàng gió nắng
Em xa rồi biền biệt gọi tình ơi.

14. Đừng Chán Nhé (Nguyên Đỗ)

Đừng chán nhé, Dấu Yêu ơi, đừng chán
Đừng cho đời là nhạt nhẽo buông xuôi
Ngước nhìn quanh còn đâu đó nụ cười
Còn những nụ vui tươi trong đời sống

Đừng chán nản đừng ngã lòng thất vọng
Tựa vai anh cùng gắng sức đi lên
Đọc thơ em anh nhất quyết vững bền
Khuyến khích mãi dìu nhau cùng tới đích

Đúng, cuộc sống có rất nhiều chướng nghịch
Và cuộc tình cũng đầy rẫy cheo leo
Phải vững tâm vượt qua những khổ nghèo
Phải hợp ý bền tâm không chán nản

Đừng chán ngán vì có anh là bạn
Hay người tình hay tri kỷ, thân, sơ
Hay người dưng, hay bạn hữu, chàng thơ
Em chán nản, mời xuống sông mơ tắm

Có đôi lúc anh cũng buồn ghê lắm
Muốn buông lời thất vọng đến bi thương
Nhưng làm sao có thể được, người thương?
Vì gian khó là lò nung ý chí!

Cố gắng nhé, người thương yêu, tri kỷ
Thép đã tôi như thế đấy cổ kim
Cố gắng lên rèn luyện cả trái tim
Mặc nước mắt mặc lòng tay rướm máu.

15. Đêm Buồn

Đêm đêm trên con phố nhỏ
Một mình buồn đang bước về đâu?
Về đâu nhỉ? Khi mà đêm là sầu nặng?
Nỗi u buồn sao cứ mãi vướng thân?

Một khúc nhạc vang lên từ dạo ấy
Dạo cuộc tình mới vừa chớm nở hoa
Thu đi qua cho đông già trở lại
Lạnh tấm lòng đã giá rét từ xuân.

Nhìn bình minh mà chẳng thấy mùa xuân
Gió nhè nhẹ cho hoa thơm tàn lụi
Nhìn đi em bên kìa đông đang đến
Mang nỗi buồn, giá rét người ơi.

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-4

16. Phải không ai? (Tùng Trần)

Còn nhiều lắm những phận đời tay trắng
Vì cuộc đời chẳng may mắn như ai
Nên biết gì đến hai chữ tương lai
Đành phó mặc theo tháng ngày trôi nổi

Tuy chạnh lòng nhưng nào đâu dám nói
Khi biết rằng còn lắm giữa dòng đời
Giấu nỗi buồn mà nước mắt tuôn rơi
Nên đôi khi muốn có người đồng cảm

Cùng trút cạn nỗi niềm trong tâm khảm
Cho tâm hồn bớt ảm đạm thể lương
Để đôi chân mạnh bước tiếp chặn đường
Nơi đáy mắt chẳng còn vươn sầu lệ

Được mỉm cười không âm thầm câu nệ
Kiếp cơ hàn chỉ ước thế mà thôi
Chẳng cơ cầu hay mộng mị xa xôi
Phải không ai..những người cùng cảnh ngộ.

17. Trả về miền ký ức (Tùng Trần)

Biết lấy gì để lấp đầy khoảng trống
Khi mong chờ hi vọng đã vụt bay
Để lòng còn nghĩ đến chữ tương lai
Sau những gì đắng cay đời ban tặng

Phải chi sống đừng đặt tình quá nặng
Như bao người..cứ lẳng lặng dửng dưng
Quay lưng thôi là quên chữ đã từng
Thì đường đời đâu lưng chừng lỡ bước

Chỉ tiếc rằng thời gian nào quay ngược
Để con đường biết trước chọn lối đi
Đáy tâm hồn đâu đọng những sầu bi
Cũng chẳng phải chia ly điều mong muốn

Rồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướng
Thấy chênh vênh lòng vướn nỗi muộn phiền
Chợt thấy thèm lắm hai chữ bình yên
Trả niềm đau trở về miền kí ức.

18. Ru… Mất Ngủ

Ta chẳng biết tại sao mình chán
Chẳng biết sao đời cạn nguồn thơ.
Tại sao tất cả ước mơ
Bao nhiêu năm vẫn vật vờ bóng ma?

Ta chẳng biết tại ta hay nó
Chẳng biết là tại họ hay mình.
Tại sao tất cả u minh
Bao nhiêu năm vẫn mong manh chất người?

Lâu chẳng thấy có lời đáp trả
Chìm vào trong giâc ngủ mê man.
Chán đời ở cõi trần gian
Tìm lên tiên giới, thiên đàng xem sao.

Nếu lòng còn khát vọng cao
Biết đâu sẽ có hôm nào tìm ra.

19. Thuyền Phơi Khô (Huynh Vuong)

Cuộc đời như nước thủy triều
Khi vui nước lớn buồn hiu lại ròng
Yêu nhau là lúc nước rong
Hai đầu nỗi nhớ nước ròng cạn khô!

Thuyền nằm trên bãi bơ vơ
Cột bưồm gẩy đổ nằm trơ trên bờ
Triều lên trống giục phất cờ
Sửa buồm chèo chống bơ phờ cả hai

Thủy triều lên xuống đổi thay
Cho thuyền khô rào ướt hoài mau hư.

20. Tôi muốn quên (Tùng Trần)

Tôi muốn quên những điều không vui vẻ
Nơi tâm hồn quạnh quẽ suốt bao năm
Quên nỗi đau nơi quá khứ lỗi lầm
Mà bấy lâu đã âm thầm rơi lệ

Tôi muốn quên một thời trong dâu bể
Quên lòng người sao quá dễ đổi thay
Tấm chân thành luôn mang chữ đắng cay
Người dối dang lại nối dài mĩ mãn

Tôi muốn quên như dòng sông khô cạn
Và chẳng còn lệ lai láng canh thâu
Cho con tim vơi hết nỗi đau sầu
Để quay về nơi bắt đầu cuộc sống

Tôi muốn quên thứ đã từng mơ mộng
Để đi tìm chút lắng đọng bình yên
Xoá tất cả những mệt mỏi ưu phiền
Con đường đi được cái quyền chọn lựa

Tôi muốn quên tháng ngày nào một thuở
Đã đọa đày mục rửa trái tim côi
Tôi muốn tìm lại hình bóng của tôi
Cho môi nở nụ cười dù nhợt nhạt

Tôi muốn quên nỗi đau và nước mắt
Dẫu bước đời hiu hắt kiếp quạnh hiu.

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-5

21. Ánh Chiều Tà

Ta ngắm đời, đời ngắm ta
Này thì Nguyệt bóng với hồn hoa
Này thì Ái ân cây với lá
Bồng bênh xoay tít ánh chiều tà

Ta uống đời, Đời uống ta
Này thì nhung nhớ bóng phương xa
Này thì dấu yêu môi với má
Đầy vơi, vơi cạn chỉ mình ta

Ta quăng đời, Đời quăng ta
Ráng chiều vàng võ cánh nhạn sa
Người đi đi mãi về phương lạ
Chỏng chơ chén vỡ ngắm chiều tà

Chẳng giống cánh bằng vút trời cao
Nhỏ bé thân kia chẳng thẹn nào
Khiêm nhường cọng cỏ chon von đậu
Thanh thản du hí chốn rừng sâu.

22. U Sầu Mình Ta (Nguyễn Hải)

Tôi dạo phố cũng nỗi buồn sầu
Bước chân nặng nghìn cân lẽ lôi
Người từ đâu đến rồi lại đi
Để mình tôi ôm sầu vào tim

Tôi chớt khóc lệ dài trên mi
Đi qua phố vắng bóng tuổi hờn
Tôi nhìn lại bản thân u sầu
Mới biết rằng chỉ còn mình tôi

Rượu sầu chén đắng tìm quên lãng
Suy tư quên hết nỗi buồn này
Chắc có lẽ vì thân đã tàn
Nên người đã ngoảnh mặt làm ngơ

Đêm tây đô gió lạnh chợt thổi
Phố vàng … gió lạnh ….. tình tìm đâu
Tôi lang thang tìm về cuối đường
Vào cơn mê mãi mãi quên sầu.

23. Vu vơ (Lê Ngọc)

Ta mệt lả giữa đường đời cay đắng
Chữ ân tình lại quá nặng người ơi
Tấm thân ta đang mệt mỏi rã rời
Câu thề ước cũng buông lơi vụn vỡ

Ta chỉ ước đời đừng vương chữ nợ
Trái tim này đừng thương nhớ về ai
Nghĩa ái ân không khắc khoải canh dài
Tuổi xuân cứ để phôi phai tàn lụi

Một ngày kia khi trăng tàn sau núi
Riêng mình ta cứ lầm lũi bước đi
Thế nhân kia nào đâu vướng bận gì
Bởi cuộc sống là buông đi tất cả.

Thơ ngắn ngẫu hứng về cuộc sống mệt mỏi, cuộc đời buồn chán

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-6

1. Chán đời quá, muốn viết thơ ca cẩm
Vò đầu, tai, lẩm nhẩm mãi không ra.
Không định viết chỉ một lần chán nản
Viết không thành, đời chán gấp hai, ba!

2. Mặt trời lấp ló
Phía sau toà nhà cũ
Mới xây
Ánh đỏ phía chân trời
Lụi dần
Biết bao giờ mới sáng?

3. Hỡi cuộc đời xin hãy cho tôi biết
Thế gian này tôi thật sự là ai
Trong cuộc sống đâu là điều hạnh phúc
Và khi nào hạnh phúc đến với tôi.

4. Mưa tự do, phóng khoáng không ràng buộc
Chỉ thoáng qua rơi xuống rồi vỡ tan
Cơn mưa đến lòng người như lắng lại
Và đôi khi sẽ suy nghĩ nhiều hơn.

5. Dưới trời mưa ta trở thành lãng tử
Không đội ô nhưng vẫn ngẩng đầu cười
Mưa lang thang như tim ta nhỏ lệ
Ta hiên ngang như thử thách với đời.

Chùm thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi hay ý nghĩa-hình số-7

6. Đường phố buổi chiều lất phất cơn mưa
Đường phố buổi chiều không có nắng
Người tấp nập… mà sao lại xa vắng
Anh ngó bâng quơ bóng em ở nơi nào
Anh ngó bâng quơ giữa phố xôn xao
Ai có biết nỗi buồn nào ghê gớm
Biết ngày mai mặt trời có lên sớm
Có xóa tan cơn mưa trắng hiu buồn!

7. Chiều nay mưa về bên phố vắng,
Gió buồn hiu hắt ghé ngang qua
Bước chân ai đó đang lặng lẽ,
Nhẹ nhàng nâng bước về nơi xa.

8. Giữa không gian mênh mông vô tận
Ta lặng nhìn cuộc đời mãi dần trôi
Kỷ niệm xưa phiêu dạt phía chân trời
Nơi tuổi thơ ngàn đời không trở lại.

9. Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho cũng chẳng ai dám nhận
Vậy nên ta đành để lẫn
Giữa dòng đời cho gió cuốn trôi đi.

10. Cơn mưa nào lạc bước ghé thăm đây
Từng giọt rơi như nỗi nhớ đong đầy
Mưa trắng xóa như một vùng ký ức
Ký ức buồn bọt nước vỡ tung bay.

Hy vọng những thơ về cuộc đời chán nản, cuộc sống mệt mỏi sẽ là tiếng lòng để các bạn có thể “tự nhiên” gửi gắm nỗi buồn của mình vào từng con chữ đó. Cuộc đời là vô thường, hôm nay buồn lắm nhưng mai lại vui. Hãy cứ sống theo những gì con tim mách bảo nhưng vẫn phải lắng nghe lý trí khuyên ta điều gì. Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta được ngày nữa để yêu thương. Hãy vui lên đi, bạn tôi ơi!

Bạn có thể quan tâm:

Lượt xem: 12268