Làm văn: Biểu cảm về loài cây yêu thích nhất hoa phượng

Làm văn hay: Em hãy biểu cảm về loài cây yêu thích nhất hoa phượng

Bài Làm

Ai cũng từng trải qua tuổi học trò, với biết bao kỉ niệm đẹp về mái trường, về thầy cô và bạn bè, nhưng điều mà tôi nhớ nhất có lẽ là gốc phượng già nằm ngay góc sân trường. Chẳng ai biết nó đã trải qua bao nhiêu tuổi đời, chỉ biết là đã cùng nhau đi qua biết bao thế hệ học trò, như một hình ảnh thân thuộc, một người bạn thân của ngôi trường. Hay phải chăng nó như là chú bảo vệ, bảo vệ những cô cậu học trò nhỏ che nắng chắn mưa.

Làm văn: Biểu cảm về loài cây yêu thích nhất hoa phượng-hình số-1

Thân phượng to lớn, xù xì mà phải 2 vòng tay của cô học trò nhỏ chưa ôm hết. Tán lá xòe rộng ra phủ kín cả một góc lớn của sân trường. Vỏ cây thì sần sùi, phủ lên mình một màu nâu bạc thếch như chứng minh cho bao mùa nắng mưa đi qua. Dưới gốc cây nhô lên những chiếc rễ nằm ngổn ngang, to lớn như những chú trăn khổng lồ. Từ trên thân cây, vươn ra nhiều tán lá như cánh tay lớn ôm trọn những ánh nắng gay gắt, để cho các cô cậu học trò ngồi ôn bài dưới gốc cây. Lá phượng mang một màu xanh ngắt, còn hoa phượng thì đỏ tươi lại mềm như nhung, những điều ấy tạo nên một bức tranh sống động.

Mùa xuân, khi muôn hoa khoe sắc, các cây đâm chồi nảy lá, phượng cũng vậy mang trên mình một chiếc áo xanh thướt tha. Rồi bỗng một ngày, khi những chú ve hát râm ran thì phượng dường như được thay áo mới, cả 1 bầu trời sắc đỏ của hoa phượng, đây cũng là mùa huy hoàng nhất của nó. Trên nền trời xanh, tô điểm màu đỏ rực.

Phượng đẹp lắm, nhưng phượng cũng buồn lắm. Mùa hoa phượng lại là mùa của chia tay, trong sâu thẳm phải chăng nó đang buồn. Khi mùa hè đến, các bạn học sinh được nghỉ hè, rồi các bạn chia tay lên cấp mới, trưởng thành hơn. Phải chăng lúc đẹp nhất lại chỉ có một mình. Có nhiều bài hát viết về loài cây này, nhưng có lẽ nhớ nhất trong tôi:

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

Em chở mùa hè của tôi đi đâu”

Phượng vẫn ở đó, những văng vẳng tiếng cười nói, giảng dạy. Tuổi học trò là những gì thuần khiết nhất, trong sáng nhất. Bởi vì vậy mà có lẽ ai đó cũng gọi hoa phượng

bằng cái tên thân thương “ Hoa học trò” như chứng minh cho sự gần gũi, trong sáng của các cô cậu học sinh. Cây phượng như một người bạn tri kỉ, ôm hết biết bao kí ức kỷ niệm của các bạn. Những giây phút chơi đùa, những lần cũng nhau làm bài hay nhặt hoa phượng để ép vào sách. Phải chăng nó là người luôn theo dõi từng bước chân trưởng thành của mỗi cô cậu học trò.

Tôi yêu trường, yêu cái khoảng sân nhỏ ấy, yêu cây phượng già không biết bao nhiêu tuổi. Nhiều lúc nhớ đến chỉ thấy yêu thêm, yêu cái cảm giác bình yên đến lạ. Mãi mãi hình ảnh ấy sẽ ở trong long tôi cũng như những ai yêu quý gốc phượng già ấy.

Bạn có thể quan tâm:

Lượt xem: 35